Đường Xưa Mây Trắng sự khai sáng tâm hồn

Từ ngày bé, mình rất hay được tiếp xúc với tranh ảnh của Đức Phật mỗi khi đến nhà bạn chơi. Hồi ấy, ấn tượng trong mình là những câu chuyện kể về việc trừ ma, yêu quái của các sư thầy.  Rồi lại thấy mọi người trong làng hay đi lễ Phật cầu xin việc làm ăn, mua bán. Vì vậy, ông Phật trong tâm trí mình lúc ấy chỉ như một vị thần để mọi người cầu xin ban phát lộc, trừ tà  mà thôi.

Cho đến năm 2016, quãng thời gian  mình cảm thấy cuộc sống thật tẻ nhạt, mông lung, mình bắt đầu tìm hiểu thêm về thế giới bên trong tâm hồn. Tình cờ mình đọc được một bài viết của một bạn beauty blogger, review về cuốn sách nói về cuộc đời của Đức Phật, với tựa đề Đường Xưa Mây Trắng dưới ngòi bút của sư Ông Thích Nhất Hạnh.  Mình cũng may mắn được bạn ấy tặng sách, đó là cuốn sách đầu tiên đã thay đổi cuộc đời mình. Cho đến bây giờ, thỉnh thoảng mình vẫn mở ra xem lại, vẫn thấy xúc động khi đọc những câu chuyện chứa đầy tính nhân văn trong đó.

Có thể khi đọc tác phẩm này, mọi người sẽ hơi bỡ ngỡ với  danh xưng Bụt. Theo thầy Thích Nhất Hạnh, đức Phật trong tiếng Phạn là Buddha, Budh là tỉnh thức, dha là người. Như vậy Buddha là Người tỉnh thức. Từ Bud đọc trại đi thành từ Bụt, và người Việt Nam mình thủa xưa hay gọi với danh xưng này. Chính vì vậy, trong các tác phẩm của thầy, thầy vẫn hay dùng từ Bụt hơn cả. Đấy, thế mà hồi bé đọc truyện cổ tích mình cứ ngỡ Bụt là một ông tiên cơ.

an-quyt-trong-tinh-thuc-duong-xua-may-trang

Quả thực, thầy Thích Nhất Hạnh đã rất  khéo léo qua từng câu chữ khi kể lại cuộc đời của Bụt qua lời kể của chú bé chăn trâu Svastika, sau này cũng là một vị đại đức trong tăng đoàn. Trong tác phẩm này, thầy cố ý không nhắc tới những thần thông mà kinh sách hay sử dụng để kể về cuộc đời Bụt. Thay vào đó, Bụt  hiện lên như một con người bình thường, thật gần gũi, hiền hòa nhưng cũng đầy nghị lực và trí tuệ.  Cũng có những khó khăn, gian khổ trên con đường tìm đạo, phát triển và giữ gìn đạo.

Có thể nói, Đường Xưa Mây Trắng thực sự là cuốn sách thực sự đã khai sáng tâm hồn mình, như một làn gió mát thổi đi những muộn phiền trong cuộc sống. Mình hiểu được một phần về sự vô thường của cuộc đời; sự vô minh  là những nguyên nhân của những khổ đau. Qua cuốn sách, thầy Thích Nhật Hạnh đã cho mọi người thấy được nhân cách và trí tuệ của một trong những nhà tư tưởng vĩ đại nhất của nhân loại.

Tình yêu thương theo đạo Bụt

Đó không phải thứ tình thương dựa trên căn bản của dục dọng, đam mê và vướng mắc, của phân biệt và kỳ thị. Tình thương ấy cũng không dựa vào ý niệm “tôi” và “của tôi”. Đó là thứ tình thương không có điều kiện, không bắt buộc và không đòi hỏi bất cứ sự đền đáp nào. Tình thương ấy chính là lòng từ bi.  Từ là thứ tình thương có thể đem đến an vui cho kẻ khác, bi là thứ tình thương có thể làm vơi đi những khổ đau của kẻ khác. Có tình thương ấy, cuộc đời sẽ có an lạc, hạnh phúc và tươi vui.

Bụt đã chỉ ra rằng, tình thương cũng đi liền với sự hiểu biết. Khi ta hiểu biết về ta, hiểu biết về người, hiểu về vạn vật sâu sắc điều ấy sẽ giúp ta cảm thông, biết yêu thương, có thương mới biết chấp nhận. Khi đã chấp nhận và thương yêu, sẽ không còn nhiều khổ đau nữa.

Người cũng chỉ rằng, sống trong chánh niệm,luôn an trú trong hiện tại, ta sẽ biết mình đang nghĩ gì, nói gì và làm gì, và vì vậy có thể tránh được những ý nghĩ, lời nói, và động tác có thể gây nên khổ đau cho mình và người khác.

Xem thêm: Cảm nhận về Muôn kiếp nhân sinh 2

Trích đoạn hay trong sách Đường Xưa Mây Trắng

Này các con, sống tỉnh thức tức là sống trong giờ phút hiện tại, và biết được những gì đang xảy ra trong bản thân mình và hoàn cảnh mình. Sống như thế ta tiếp xúc được với sự sống, và nếu tiếp tục sống tinh cần như thế ta có thể hiểu biết được bản thân ta và hoàn cảnh ta một cách sâu sắc, và sự hiểu biết đưa tới sự chấp nhận và sự thương yêu. Khi mọi loài hiểu biết nhau, không còn nhiều khổ đau. Này Svastika, con nghĩ sao? Người ta có thể thương được không, nếu người ta không hiểu?

Tình thương theo lẽ thì phải làm cho người được thương yêu có an lạc và hạnh phúc, nhưng nếu chỉ là đam mê, là ích kỷ, là ý chí chiếm hữu thì tình thương này không thực sự là tình thương,tình thương này không làm cho người được thương có an lạc và hạnh phúc. Trái lại nó làm cho kẻ kia cảm thấy tù túng, lệ thuộc, mất hết tự do, mất hết phẩm cách của một con người có tự do. Tình thương trong trường hợp này chỉ là một tù ngục. Nếu người được thương không có hạnh phúc, nếu người ấy không chấp nhận cái nhà tù của sự chiếm hữu thì tình thương kia sẽ dần dần biến thành sự ghét bỏ và hận thù.

Này các bạn, các bạn đừng vội tin vào một điều gì dù điều đó là điều mà người ta thường nói đến luôn, dù điều đó có trong kinh điển, dù điều đó là do một bậc thầy mà thiên hạ tôn sùng nói ra.  Các bạn chỉ nên chấp nhận và tin vào những điều mà các bạn thấy hợp với lý trí của các bạn, những điều được các hiền nhân đồng ý, những điều mà nếu đem ra thực hành thì đưa tới những kết quả tốt đẹp cho đời sống, còn những điều không hợp với lý trí, những điều bị các hiền nhân chê trách, những điều mà nếu đem ra thực hành thì đưa tới khổ đau và đổ vỡ, những điều đó các bạn nên bác bỏ, đừng chấp nhận nữa.

Này Rahula, con hãy học theo hạnh của đất. Dù người ta đổ và rải lên đất những thứ tinh sạch và đẹp đẽ như hoa, nước thơm, sữa thơm, hoặc người ta đổ lên đất những thứ dơ dáy hôi hám như phân, nước tiểu và máu mủ, hoặc người ta khạc nhổ xuống đất thì đất cũng tiếp nhận tất cả những thứ ấy một cách thản nhiên, không vui vẻ mừng rỡ mà cũng không chán ghét tủi nhục. Cũng như thế, khi những cảm thọ khoái lạc hoặc buồn khổ phát sinh, con đừng để cho chúng làm nhiễu loạn tâm con và chiếm cứ lòng con.

Con hãy học theo hạnh của nước. Khi người ta giặt rửa những thứ dơ bẩn trong nước, nước cũng không vì thế mà cảm thấy tủi nhục, buồn khổ và chán chường. Con lại nên học hạnh của lửa. Lửa đốt cháy mọi thứ, kể cả những thứ dơ bẩn, vậy mà lửa cũng không vì thế mà cảm thấy tủi nhục, buồn khổ và chán chường.Con lại cũng nên học hạnh của không khí. Không khí thổi đi các thứ mùi, mà vẫn không cảm thấy tủi nhục, buồn khổ và chán chường.

Bỏ qua chuyện tôn giáo, những câu chuyện trong Đường Xưa Mây Trắng chứa đựng những triết lý nhân sinh sâu sắc, rất đáng để chúng ta đọc và suy ngẫm. Cuốn sách có tổng cộng  81 chương, mỗi chương là một câu chuyện gắn liền với Bụt kể từ khi Người đản sanh, là một vị hoàng tử với đầy đủ vinh hoa phú quý, từ bỏ mọi thứ ràng buộc ra đi tìm đạo, đến khi nhập Niết Bàn. Theo thông tin mình được biết thì cuốn sách đã được chuyển thể thành bộ phim “ Cuộc đời Đức Phật”, một bộ phim hay và khá nổi tiếng đối với cộng đồng Phật tử trên thế giới. Bạn nào ngại đọc sách có thể tìm xem phim, rất hay và cũng truyền tải nhiều thông điệp sâu sắc trong đó.

Mình hy vọng, thông qua tác phẩm này, mọi người sẽ có cái nhìn đúng đắn hơn với đạo Phật nguyên thủy. Dù bạn có phải là Phật tử hay không, cuốn sách vẫn phù hợp với bạn.

2 Bài viết liên quan “Đường Xưa Mây Trắng sự khai sáng tâm hồn

  1. Bài liên quan Nguyễn Thơm Blog

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *